Nội tâm vững chãi khi lý trí minh triết cùng đồng hành
Người biết sống trong tỉnh thức sẽ không vội kết án thế giới là bất toàn. Họ quay vào bên trong, quan sát những ý nghĩ đang dấy lên, giống như người thợ vườn ngồi bên hiên, lắng nghe tiếng mầm non nứt đất. Bởi họ biết rằng, đổi thay bên trong chính là con đường duy nhất để đổi thay bên ngoài.
Nếu cảm xúc ta một mình thao túng, cuộc đời dễ trở nên chông chênh, nhiều mộng mị, dễ vỡ như pha lê. Nếu lý trí ta một mình cầm quyền, ta dễ thành cứng nhắc, khô khan, như tòa nhà kiên cố nhưng lạnh lẽo, không có hơi thở con người.
Chỉ khi hai dòng ấy nắm tay nhau, ta mới thực sự trở thành kiến trúc sư của chính đời sống mình. Cảm xúc là ngọn lửa, lý trí là khung vững; một cái cho ta hơi ấm, một cái giữ ta khỏi sụp đổ.
Thế giới vật lý, nơi ta đang nhìn, nghe, chạm, chưa từng tách rời khỏi những gì ta tin tưởng. Tin điều gì, ta sẽ chạm vào cảnh giới của điều ấy. Tin vào sợ hãi, ta thấy đời đầy bóng tối. Tin vào yêu thương, ta gặp vô vàn bàn tay mở rộng. Tin vào sự bất công, ta thấy đâu đâu cũng là rào cản. Tin vào ánh sáng, ta sẽ thấy cuộc đời là cơ hội để trưởng thành.
Hãy để lý trí thật lặng yên, chỉ một sát na thôi

Hóa ra, thế giới không phải là một sân khấu ngẫu nhiên “đang xảy ra” với ta. Thế giới chính là tấm gương khổng lồ, soi chiếu từng sắc thái tâm tưởng của ta.
Ý nghĩ trong trung giới là nét vẽ, tình cảm là màu sắc, lý trí là đường nét tạo hình. Và bức tranh đời sống được thành hình từ đó.
Người biết sống trong tỉnh thức sẽ không vội kết án thế giới là bất toàn. Họ quay vào bên trong, quan sát những ý nghĩ đang dấy lên, giống như người thợ vườn ngồi bên hiên, lắng nghe tiếng mầm non nứt đất. Bởi họ biết rằng, đổi thay bên trong chính là con đường duy nhất để đổi thay bên ngoài.
Một niềm tin mới có thể mở ra một chân trời mới. Một ý nghĩ hiền lành có thể xua đi cả ngàn bóng tối. Một tình cảm trong sáng có thể sưởi ấm cả một kiếp người. Và khi lý trí minh triết cùng đồng hành, con người sẽ xây được một tòa nhà nội tâm vừa vững chãi vừa tràn đầy ánh sáng.
Bạn không chỉ là người ở trọ trong đời sống. Bạn chính là kiến trúc sư vô hình của nó.
Trần Việt Nhân
